Liên kết
 
 
 
 
Thống kê
 
 
 
 
Nội san nhà trường

THẬT SỰ TỰ PHÊ BÌNH VÀ PHÊ BÌNH ĐỂ XÂY DỰNG ĐẢNG NGÀY CÀNG TRONG SẠCH, VỮNG MẠNH

Tác giả : Nguyễn Thùy Dung
File đính kèm: Không có

Nguyễn Thùy Dung
Gv. Khoa Xây dựng Đảng


    Tự phê bình và phê bình là một trong những nguyên tắc sống còn đối với Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó không chỉ là một nhu cầu mà còn là một quy luật, một động lực xây dựng và phát triển Đảng ta theo các nguyên lý của Mác – Lênin. Thực tiễn cho thấy, sự non yếu của nhiều tổ chức, sự thoái hóa, biến chất của một bộ phận cán bộ, đảng viên của Đảng một phần là do đã xa rời, thậm chí đánh mất vũ khí tự phê bình và phê bình. Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: Đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một Đảng hỏng. “Tự phê bình và phê bình là thứ vũ khí sắc bén nhất, nó giúp cho Đảng ta mạnh và ngày càng thêm mạnh. Nhờ nó mà chúng ta sửa chữa khuyết điểm, phát triển ưu điểm, tiến bộ không ngừng”.

    Tuy nhiên trên thực tế đã và đang cho thấy, ở không ít nơi quy luật này bị biến thành phản quy luật; vũ khí tự phê bình và phê bình bị biến thành “phản phê bình” và “phản tự phê bình”. Và tất nhiên theo đó, vũ khí này, như V.I.Lênin từng nói, vốn là “thanh bảo kiếm tự nó chữa lành vết thương” đã bị không ít nơi, không ít người buông lỏng khiến những hạn chế, khuyết điểm trong Đảng không được khắc phục, sửa chữa triệt để. Vậy “phản tự phê bình” và “phản phê bình” được nhận diện như thế nào? Và làm thế nào để tự phê bình và phê bình thực sự được phát huy?

    Trước hết, ta nhận dạng “phản phê bình” và “phản tự phê bình”.

    Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: Phê bình là nêu ưu điểm và vạch khuyết điểm của đồng chí mình; là giúp đồng chí thấy các điểm mạnh để phát huy, thấy điểm yếu để sửa và thấy trách nhiệm của mình hỗ trợ đồng chí quyết tâm sửa. Tuy nhiên, hiện nay không ít cán bộ, đảng viên vẫn quan niệm rằng, phê bình là vạch ra cái sai của người khác, là đấu tranh không khoan nhượng với đồng chí mình (!). Đó là quan niệm sai lầm, là “phản phê bình”, là làm cho phê bình bị biến dạng, thậm chí làm cho nó không còn là nó nữa, nhằm phục vụ mưu đồ cá nhân.

    Biểu hiện trước hết là phê bình “cốt chỉ để cho có”. Có nghĩa là phê chung chung, chiếu lệ, đại khái, không chỉ rõ ai, như “bắn súng lên trời”. Nói như cách nói của nhân dân, đó là kiểu phê bình “hò voi nhưng bắn súng sậy”, không trúng ai và tất nhiên không làm chết ai. Thực chất, đây là cách vô hiệu hóa phê bình rất tinh vi.

    Thứ hai, phê để nịnh, phê để khen, tâng bốc nhau. Thay vì nêu cái hay, cái tốt của nhau một cách đúng đắn, chân thực thì lại cố tình phóng đại, bơm thổi cái hay, cái tốt ấy như kiểu “con kiến biến thành con voi” để phỉnh nịnh, lấy lòng nhau, tạo uy tín cho nhau. Thực chất, đó là sự tước bỏ sức mạnh của vũ khí phê bình, biến nó thành “con dao hai lưỡi” đầy nguy hiểm.

    Thứ ba, phê bình để xỉ vả nhau, thậm chí để vu khống, dựng chuyện bôi nhọ, loại trừ nhau. Có nghĩa là biến phê bình thành hành động bới móc nhau. Nói như Chủ tịch Hồ Chí Minh, người ta “trước mắt không nói, xoi mói sau lưng”, “mỉa mai, bới móc, báo thù” nhau. Nguy hiểm hơn, người ta biến các thủ đoạn thành đòn hội chợ, dưới cái gọi là “tập thể” theo kiểu hùa vào bới móc, tiến đến hạ bệ đồng chí mình. Đó là biến phê bình thành viên đạn bọc đường đầy toan tính, làm đòn phản công đối với ai phê bình họ.

    Sau hết, như Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói, đó là hành động “dìm phê bình và phớt phê bình”. Đây có thể coi như là hành động khinh rẻ, coi thường ý kiến hoặc là trù dập người phê bình. Lãnh tụ V.I.Lênin cũng từng nói: Không có gì tệ hại hơn là những người giả vờ điếc không muốn nghe. Điều này tạo ra những vùng “cấm phê bình” với cái gọi là “bảo vệ nội bộ” Đảng.

     Về vấn đề tự phê bình, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: Tự phê bình là nêu cái ưu điểm, khuyết điểm của mình; là hành động tự bản thân nhận thức, tự thấy mình ưu điểm để phát huy, thật thà nhận lỗi và đề ra biện pháp sửa chữa khuyết điểm để ngày càng tiến bộ. Tuy nhiên, cũng tương tự như phê bình, hiện nay vẫn không ít cán bộ, đảng viên còn tiếp tục quan niệm một cách lệch lạc rằng, tự phê bình là chỉ nói cái tốt, cái ưu điểm của mình. Đó là “phản tự phê bình”, là cách biến tự phê bình thành cái đối lập với nó và xuyên tạc nó trên thực tế.

    Biểu hiện thứ nhất trong “phản tự phê bình” là người ta dùng tự phê bình để khẳng định vô lối mình, để tự tâng bốc mình. Có người tự phê bình đã biến khuyết điểm thành ưu điểm, theo kiểu tung hỏa mù, “mập mờ đánh lận con đen”, đánh tráo khái niệm tự phê bình; tước bỏ ý nghĩa đích thực của tự phê bình.

    Thứ hai, dùng tự phê bình để hăm dọa người khác, cốt là để tạo vỏ bọc mỹ miều cho mình một cách giả hiệu. Họ sẵn sàng “nhân danh” chức vụ này, tư cách kia, thậm chí đem cả cái gọi là “nhân cách”, “danh dự” của mình để “đánh cược” những điều họ tự nói về mình (tất nhiên chỉ toàn cái tốt, cái ưu điểm, cái hay) và họ tìm cách chối bỏ, giấu diếm khuyết điểm, ém nhẹm tội lỗi của mình. Đặc biệt cung cách đó nấp sau chiêu bài “cầu thị”. Trên thực tế thủ đoạn này đã lừa dối, đe nạt được không ít người.

    Thứ ba, lợi dụng sự tự phê bình của đồng chí mình như một cái cớ, một nguyên nhân để hạ nhau, theo kiểu thống kê, hạch toán, “đặt bẫy giật giàn”, “gắp lửa bỏ tay người”… chờ thời cơ hất cẳng đồng chí mình.

    Trước những biến dạng của tự phê bình và phê bình nêu trên, để việc phê bình và tự phê bình thực sự đúng với bản chất của nó, thiết nghĩ cần thực hiện tốt một số nội dung sau:

    Thứ nhất, các cấp ủy cần nắm vững những thông tin liên quan đến đạo đức, lối sống, mối quan hệ của đảng viên với gia đình, làng xóm, chấp hành pháp luật, chính sách của Đảng, Nhà nước và các quy định của địa phương. Nghiêm khắc xử lý những trường hợp đảng viên vi phạm tư cách và đạo đức, lối sống.

    Thứ hai, khắc phục tình trạng không tự giác, né tránh, nể nang; lợi dụng đả kích, vu khống, gây rối hoặc trù dập người phê bình. Coi trọng việc tham khảo ý kiến của nhân dân, thu thập thông tin, gợi ý của cấp ủy, đảng viên; gắn tự phê bình và phê bình với việc phân tích chất lượng đảng viên. Kịp thời động viên, khuyến khích, biểu dương những đảng viên thực hiện tốt tự phê bình và phê bình. Coi trọng việc kiểm tra sửa chữa khuyết điểm, xử lý kỷ luật nghiêm minh đối với đảng viên có khuyết điểm.

    Thứ ba, cán bộ lãnh đạo phải gương mẫu tự phê bình và phê bình, chống thái độ nể nang, né tránh, không kiên quyết bảo vệ cái đúng, phê phán cái sai. Không trù dập người thẳng thắn đấu tranh phê bình, cũng như lợi dụng phê bình để đả kích cá nhân, vu cáo, gây rối nội bộ, chia rẽ nội bộ. Đồng thời phải đấu tranh chống việc lợi dụng dân chủ, phát ngôn bừa bãi, làm ly tán đội ngũ, làm mất ổn định chính trị, trật tự xã hội.

    Thứ tư, thực hiện tự phê bình, phê bình thường xuyên, định kỳ ở tất cả các cấp ủy đảng. Tự phê bình và phê bình phải đi đôi với sửa chữa, tạo ra sự chuyển biến thật sự, củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và quần chúng.

    Thực hiện đúng đắn tự phê bình và phê bình là một trong những khâu quan trọng góp phần thiết thực xây dựng, chỉnh đốn Đảng thành công. Đó là quy luật, là động lực phát triển của Đảng. Chủ tịch Hồ Chí Minh dạy: “Cách mạng sở dĩ phát triển mãi, tiến bộ mãi, càng gặp nhiều gian khổ càng mạnh mẽ thêm là nhờ có tự phê bình và phê bình. Cho nên toàn thể đảng viên và cán bộ cần gương mẫu, thật thà tự phê bình và phê bình để tự giáo dục mình và giáo dục nhân dân…”2. Đó chính là nhu cầu, là mệnh lệnh, là lẽ sống còn của Đảng. /.

 

Các bài viết khác:
 
Bản quyền thuộc về Trường Chính Trị Nghệ An.
Địa chỉ: 121 - Lê Hồng Phong - TP.Vinh - Nghệ An
Điện thoại: 0383.842552; Fax: 0383.842552; Web: http://www.truongchinhtrina.gov.vn
Email: chinhtrina@gmail.com; admin@tct.nghean.gov.vn; tct@nghean.gov.vn