Liên kết
 
 
 
 
Thống kê
 
 
 
 
Hội thảo khoa học

QUÁN TRIỆT VÀ VẬN DỤNG QUAN ĐIỂM LÝ LUẬN GẮN LIỀN VỚI THỰC TIỄN TRONG CÔNG TÁC GIẢNG DẠY LỊCH SỬ ĐẢNG Ở TRƯỜNG CHÍNH TRỊ HIỆN NAY

Tác giả : Th.s Ngô Bá Cường - PT Khoa Xây dựng Đảng
File đính kèm: Không có

Đồng hành với lịch sử ra đời và lãnh đạo cách mạng Việt Nam của Đảng ta, môn học Lịch sử Đảng ngày càng chứng tỏ được tầm quan trọng đặc biệt của nó. Đó là hệ thống tri thức về quá trình xây dựng, bổ sung và phát triển đường lối lãnh đạo của Đảng ta trong các giai đoạn cách mạng khác nhau. Về phương diện lãnh đạo, đây là môn học có thể phản ánh một cách rõ nét sự vận động liên tục trong tư duy chiến lược của Đảng; khả năng thích ứng trong các hoàn cảnh, đặc biệt là nghệ thuật lãnh đạo chính trị của Đảng ta, là nhân tố quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Chứng minh một cách rõ ràng và chắc chắn bằng thực tiễn thắng lợi của cách mạng rằng chính Đảng ta chứ không có bất cứ một lực lượng chính trị nào khác mới xứng đáng đứng ở vị trí lãnh đạo và mới xứng đáng được nhân dân tin tưởng đi theo.
 Trong hệ thống các trường Chính Trị cấp tỉnh hiện nay, vai trò của bộ môn Lịch Sử Đảng càng cụ thể hơn nữa khi đối tượng của nó là đội ngũ cán bộ ở cơ sở. Chính yêu cầu quán triệt các bài học lịch sử của Đảng trong các nội dung đường lối cũng như trong các thời kỳ, giai đoạn cách mạng đã khẳng định điều đó.
Nói như vậy, song có một thực tế mà trong quá trình giảng dạy chúng tôi thấy:
Một là, đa phần học viên vẫn còn ngại việc học môn này vì cho rằng nó khô khan, nhàm chán.
Hai là, số ít học viên quan tâm thì chủ yếu là do hiếu kỳ trước những dư luận hoặc những thông tin thiếu chính thống, thiếu cơ sở về sự kiện, nhân vật….
Ba là, có xu hướng khai thác nhiều từ những sai lầm, hạn chế mắc phải trong quá trình lãnh đạo của Đảng, mà ít đi vào tìm hiểu nguyên nhân vì sao.
Bốn là, các bài học, kinh nghiệm lịch sử mà Đảng tổng kết, đúc rút lại ít được chú ý, ghi nhớ và vận dụng.
Đó là một phần trong số nhiều các biểu hiện phổ biến trong quá trình giảng dạy mà chúng tôi nhận thấy.
Trên cơ sở phân tích, nhìn nhận một cách nghiêm túc từ chính mình, chúng tôi cho rằng:
 Thứ nhất, nguyên nhân của những biểu hiện nói trên tất nhiên( không phủ nhận) là do người thầy. Bản thân người làm công tác giảng dạy lịch sử Đảng xin thẳng thắn thừa nhận như vậy.
Thứ hai, ngoài khả năng chuẩn bị của đảng viên thì hệ thống các thiết bị phục vụ dạy và học lịch sử đảng vẫn còn nhiều thiếu thốn.
Thứ ba, hệ thống giáo trình, tài liệu chưa đáp ứng được nhu cầu giải đáp cập nhật, phổ biến những vấn đề thuộc nội dung lịch sử đảng mà học viên quan tâm.
Từ những nhận thức như vậy, quán triệt và vận dụng nguyên tắc lý luận gắn với thực tiễn trong việc giảng dạy môn Lịch sử Đảng ở Trường chính trị, tôi xin được đề xuất một số suy nghĩ nhằm góp phần nâng cao hơn nữa chất lượng giảng dạy môn học này:
- Người giảng viên phải quán xuyến một cách chắc chắn toàn bộ nôindung bài học( cũng như cả chương trình học). Kiến thức cơ bản mà giáo trình thể hiện chỉ đủ đem đến cho người học nhiều lắm là tiếp thu tri thức thuần tuý. Để học viên nắm vững, hiểu sâu vấn đề thì dứt khoát phải cần đến vốn kiến thức của giảng viên.
- Tất cả các bài học, phần, mục trong từng bài cần được mổ xẻ, bóc tách để:
+ Tìm kiến thức cơ bản, chủ đạo, xuyên suốt.
+ Xác định được bài học, kinh nghiệm, ý nghĩa lịch sử trong đó để quán triệt cho học viên.
- Tích luỹ được quỹ thời gian, không gian để quán triệt, liên hệ, vận dụng lý luận với thực tiễn. Để có được điều này, người giảng viên phải có kế hoạch bài giảng và phương pháp lên lớp đúng. Thông thường một bài học Lịch sử Đảng đều phải chấp nhận sức nặng của nội dung sự kiện, diễn biến tiến trình lịch sử cũng như là nội dung văn kiện, đường lối. Nếu không có kế hoạch chuẩn bị và cách lên lớp hợp lý thì không có đủ thời gian.
- Việc gắn lý luận với thực tiễn trong giảng dạy môn học Lịch sử Đảng ở đây cần được xác định rõ là thực hiện việc tuyên truyền, phổ biến, quán triệt các bài học, kinh nghiệm, nghệ thuật…trong lãnh đạo chính trị qua các thời kỳ của Đảng ta vào trong nhận thức của cán bộ, đảng viên. Thông qua vai trò của người dạy, định hướng cho cán bộ đảng viên vận dụng những kiến thức đó vào công việc của bản thân và tổ chức, cơ quan, đơn vị mình.
- Trên cơ sở thực tiễn khách quan; lịch sử cụ thể để phân tích các sự kiện, nội dung đường lối, tránh tình trạng chủ quan, giáo điều. Khi quán triệt, liên hệ, vận dụng cần xác định đâu là tính phổ biến, đâu là tính đặc thù cụ thể của bài học.
Ví dụ: Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng là văn kiện chính trị về đường lối chiến lược của Đảng ta. Tính đúng đắn, giá trị lãnh đạo tổ chức thực tiễn, ý nghĩa…là phổ biến. Còn nội dung : “ Trước làm tư sản dân quyền và thổ địa cách mệnh …” lại là tính đặc thù cụ thể; hoặc quan điểm về giai cấp, về lực lượng cách mạng cũng như về đối tượng đấu tranh của cách mạng là tính đặc thù, cụ thể. Người giảng viên có thể căn cứ vào đó để trình bày. Cái nào thuộc về tính phổ biến thì liên hệ với cái phổ biến. Cái nào là cái đặc thù thì liên hệ với cái đặc thù cụ thể. Tránh tình trạng “Thầy bói xem voi”; “râu ông nọ cắm cằm bà kia”.
- Bám sát sự vận động trong thực tiễn lãnh đạo cách mạng của Đảng ta để liên hệ trong các nội dung của bài học.
Ví dụ: Từ Cương lĩnh đầu tiên năm 1930 đến Cương lĩnh 1991 và việc chuẩn bị cho việc xây dựng Cương lĩnh tại đại hội Đảng lần thứ XI…là quá trình vận động phát triển của tư duy đường lối, trí tuệ lãnh đạo của Đảng ta..Để bảo đảm cho đường lối lãnh đạo của Đảng luôn có tính khoa học, đúng đắn thì cần phải có những điều kiện gì? Từ đây có thể chứng minh bằng thực tiễn lịch sử khi Đảng ta mới ra đời đã xây dựng Cương lĩnh đầu tiên – Cương lĩnh của thời kỳ CMDTDC. Đến Cương lĩnh 1991 – Cương lĩnh của thời kỳ đổi mới. Qua hơn 20 năm đổi mới, sự nghiệp cách mạng nước ta đặt ra yêu cầu tiếp tục phát triển đường lối cách mạng. Việc bổ sung, phát triển cương lĩnh mới cần phát huy những giá trị, kinh nghiệm, bài học lịch sử trên cơ sở phát huy trí tuệ, bản lĩnh và khối đoàn kết thống nhất toàn Đảng, toàn dân…
- Thực hiện đúng chức năng tuyên truyền, giáo dục trong giảng dạy Lịch sử Đảng, người giáo viên cần tránh:
+ Chạy theo thông tin, dư luận cục bộ của quần chúng.
+ Sử dụng các tài liệu trôi nổi, không chính thống, chưa được kiểm định để tuyên truyền đến người học.
- Lựa chọn vấn đề cụ thể trong từng bài, mục để liên hệ, vận dụng. Không tràn lan, không chạy theo xu hướng “nói chuyện thời sự”, “kể chuyện chính trị” khi giảng bài. Khi gắn lý luận với thực tiễn cần xác định được trọng tâm, xác định được quỹ đạo vận động của tri thức trong bài học để tìm cách, tìm chất liệu để “ gắn” cho phù hợp. Tránh tình trạng “lấy dao phay để mổ chim sẻ”; gắn phải đúng chỗ, đúng lúc, đúng mức độ, liều lượng.
Tính hấp dẫn, độ sâu hấp thụ của bài học nhiều khi còn được quyết định bởi những ví dụ “đắt”, những dẫn chứng sinh động, cụ thể, phù hợp.
Suy cho cùng, một bài học Lịch sử Đảng được thực hiện tốt là kết quả hội tụ của nhiều yếu tố. Như trên đã nói, yếu tố quan trọng nhất, quyết định nhất là người thầy. Ngoài các phẩm chất khác, việc nắm được các nguyên tắc, phương pháp trong việc gắn lý luận với thực tiễn trong quá trình giảng dạy sẽ giúp cho người giảng viênhoàn thành tốt “sứ mệnh” của mình.
Các bài viết khác:
 
Bản quyền thuộc về Trường Chính Trị Nghệ An.
Địa chỉ: 121 - Lê Hồng Phong - TP.Vinh - Nghệ An
Điện thoại: 0383.842552; Fax: 0383.842552; Web: http://www.truongchinhtrina.gov.vn
Email: chinhtrina@gmail.com; admin@tct.nghean.gov.vn; tct@nghean.gov.vn